Giới thiệu - Bakingfun

Giới thiệu

About

Đại ca, mua bột mì ở đâu?

photo 4

Không liên quan tới xã hội đen, cũng không phải là phim hài, càng không phải lời thoại trong một cuốn tiểu thuyết nào đó. Tôi đang kể chuyện người thật việc thật. Nhân vật chính tên là Vũ Ánh Nguyệt – hay còn gọi là NguyetVA, chủ nhân của “thương hiệu” Bakingfun.

Có thâm niên tám năm làm bánh, là một food blogger cực kỳ nổi tiếng, thế nhưng thực tế chị Nguyệt lại chưa từng học qua một trường lớp nào về bánh trái. Điều đặc biệt nữa, trong suốt quá trình tự mày mò ấy, những kinh nghiệm đau thương gần như không có. Đơn giản là vì “chị làm từ dễ đến khó, và trước khi làm luôn nghiên cứu rất kỹ từ công thức, nguyên liệu đến dụng cụ”.

Có một vài điều đặc biệt trong các entry của Nguyệt VA là nó luôn mới và chị không hề giấu nghề. Không ít fan đã chờ đón ánh đèn BakingFun sáng lên mỗi ngày như người ta chờ đón các tập phim truyền hình. Bận kiểu gì thì bận chị cũng thu xếp để trả lời mọi thắc mắc liên quan đến việc làm bánh. Tận tình đến mức có người đã nhầm BakingFun là… đại lý bán bột mì.

Bất cứ ai từng học trực tiếp hoặc qua mail, chat cũng đều công nhận Nguyệt VA truyền cảm hứng rất giỏi. “Dễ mà, thử đi, bạn sẽ làm tốt” gần như là câu cửa miệng của chị. Học trò, bạn bè thân thiết hay gọi chị là “đại ca” “sư phụ”. “Nữ hoàng bánh trái” tiếp nhận tất cả những nickname ấy với một nụ cười phóng khoáng.

“Khởi nghiệp” với mấy mẻ bánh quy bơ nướng bằng lò vi sóng, rồi đến những công thức bánh phải mất mấy ngày mới hoàn thành, hương thơm trong các mẻ bánh của Nguyệt VA vẫn chưa từng thôi quyến rũ. Nó lan xa đến nỗi buổi ra mắt cuốn sách về bánh đầu tiên của chị gần như trở thành một party của fan bánh. Đông, xôm đến mức khiến bất cứ nhà văn chuyên nghiệp nào cũng phải ghen tỵ.

003

Cuộc chơi vui vẻ ngọt ngào 

Số lượng fan của Nguyệt VA theo thời gian chỉ tăng chứ không giảm, và mở rộng phạm vi từ ta đến Tây. Gần như mỗi ngày chị đều có bánh để khoe, làm đều đến mức người ta nghĩ chị là bà nội trợ rảnh chả có việc gì làm ngoài… làm bánh. Sự thật là ngoài hai con nhỏ không có người giúp việc, Vũ Ánh Nguyệt là một công chức. Và việc làm bánh mỗi ngày là một cách để chị xả stress, lên giây cót tinh thần cho ngày hôm sau. Thức đến hai ba giờ đêm canh bánh là chuyện thường. Đang ốm dậy làm bánh cảm thấy khỏe lên cũng thường nốt. Làm xong lại cặm cụi mang đi mời thiên hạ (vì ở nhà chả có ai hảo ngọt) càng là chuyện thường ngày ở huyện.

Tám năm làm bánh chủ yếu để mọi người ăn chơi, thứ hobby tốn kém này đối với Nguyệt VA mà nói, chỉ có thể miêu tả là “càng bập càng sâu”. Cũng bởi vì thích nên làm kiểu gì cũng không thấy vất vả. Bởi vì thích nên không muốn kinh doanh, sợ rằng nếu kinh doanh phải chạy theo lợi nhuận sẽ làm mất đi hứng thú của mình. Bởi thích nên nhẹ nhàng. “Được” chứ không “phải”.

Share this post